Đồ Mắc Dịch
Trên đường trở về từ Hà Nội - Sài gòn, anh Tàu ngồi trên xe lửa, đối diện là một cô trẻ đẹp.
Anh Tàu: "Cô Hai à, ngộ buồn quá, cho ngộ lói chiện dzí cô Hai nha ?"
Cô Hai: " Được, chú nói đi cháu nghe ạ!"
Anh Tàu: "Ngộ lói tiếng Việt không dzành, cô lừng buồn ngộ nha !"
Cô Hai: " Không sao đâu, chú cứ nói đi chú !"
Anh Tàu: "Sao cô Hai trắng quá dzậy ?"
Cô Hai: "Dạ, tại cháu làm việc ở trong mát không hà !"
Anh Tàu: "Chời ơi ! Thằng nhỏ của ngộ ở trong mát không hà, mà sao ló len thui thùi lùi hà !"
Cô Hai: "Cái đồ mắc dịch, già mà không nên nết !"
Anh Tàu: " Ngộ lói dzí cô Hai là tiếng việt ngộ không dzành mà, sao cô Hai chửi ngộ ? Thiệt chán thấy mẹ.".
Trên đường trở về từ Hà Nội - Sài gòn, anh Tàu ngồi trên xe lửa, đối diện là một cô trẻ đẹp.
Anh Tàu: "Cô Hai à, ngộ buồn quá, cho ngộ lói chiện dzí cô Hai nha ?"
Cô Hai: " Được, chú nói đi cháu nghe ạ!"
Anh Tàu: "Ngộ lói tiếng Việt không dzành, cô lừng buồn ngộ nha !"
Cô Hai: " Không sao đâu, chú cứ nói đi chú !"
Anh Tàu: "Sao cô Hai trắng quá dzậy ?"
Cô Hai: "Dạ, tại cháu làm việc ở trong mát không hà !"
Anh Tàu: "Chời ơi ! Thằng nhỏ của ngộ ở trong mát không hà, mà sao ló len thui thùi lùi hà !"
Cô Hai: "Cái đồ mắc dịch, già mà không nên nết !"
Anh Tàu: " Ngộ lói dzí cô Hai là tiếng việt ngộ không dzành mà, sao cô Hai chửi ngộ ? Thiệt chán thấy mẹ.".




No comments
Post a Comment