🎼 Phương Diễm Hạnh 🎤 Thương Hoài Ngan Năm. Giọng ca quá đặc biệt, tuyệt vời lại vừa xinh đẹp , duyên dáng đi thẳng vào lòng người...
🎼 Phương Diễm Hạnh 🎤 Thương Hoài Ngan Năm
🎼 Phương Diễm Hạnh 🎤 Thương Hoài Ngan Năm. Giọng ca quá đặc biệt, tuyệt vời lại vừa xinh đẹp , duyên dáng đi thẳng vào lòng người...
Giã Biệt Sài Gòn D2. 11. Tôi Biết Tôi Sẽ Buồn – Phương Hồng Ngọc – Sáng Tác: Nhật Ngân
Chắc ám ảnh cả đời
Chắc ám ảnh cả đời. Đúng thật phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng😭 🌷🙏🙏🙏🌷🙏Nam mô a di đà Phật,🙏Nam mô a di đà Phật.🙏Nam mô a di đà Phật
Violent or graphic content.This video is covered so people can choose whether they want to see it.
Click to watch large video
Chị Em Tâm Sự
Chị Em Tâm Sự
Em: "Chồng chị có thương chị hông?"
Chị: "Hông, mỗi lần chị vào xe thì ảnh đi vòng qua mở và đóng cửa xe."
Em: "Như vậy là ảnh thương chị chứ!"
Chị: "Hổng phải, ảnh sợ chị mở cửa ra đụng xe khác làm trầy xe ảnh."
Chị: "Còn em?"
Em: "Chồng em thương em lắm! "
Chị: "Sao em biết?"
Em: "Ảnh nói ảnh thích ngủ với em thôi, không thích ngủ với ai hết."
Chị: " Tại sao vậy?"
Em: "Ảnh nói ngủ với em, ảnh ngủ một giấc tới sáng, còn ngủ với mấy bà khác thì ảnh cứ thức dậy nhiều lần, mệt muốn chết!"
Em: "Chồng chị có thương chị hông?"
Chị: "Hông, mỗi lần chị vào xe thì ảnh đi vòng qua mở và đóng cửa xe."
Em: "Như vậy là ảnh thương chị chứ!"
Chị: "Hổng phải, ảnh sợ chị mở cửa ra đụng xe khác làm trầy xe ảnh."
Chị: "Còn em?"
Em: "Chồng em thương em lắm! "
Chị: "Sao em biết?"
Em: "Ảnh nói ảnh thích ngủ với em thôi, không thích ngủ với ai hết."
Chị: " Tại sao vậy?"
Em: "Ảnh nói ngủ với em, ảnh ngủ một giấc tới sáng, còn ngủ với mấy bà khác thì ảnh cứ thức dậy nhiều lần, mệt muốn chết!"
Mộng Chiều Xuân -Kenny Thái
BOM#TP☄️. Mộng Chiều Xuân -Kenny Thái| Mộng Chiều Xuân -Kenny Thái | Nhạc Xuân Hay Nhất Chất giọng cao vút và khỏe mạnh của nữ ca sĩ Y Phương thật đặc biệt! ❤️ ❤️ ❤️ ❤️ ❤️ ❤️ ❤️ ❤️
Đón Xuân - Ý Nhi
BOM#TP☄️.Đón Xuân - Ý Nhi, Năm nay,.Đón Xuân | Y Phụng - Yến Nhi | Nhạc Xuân Hay Nhất Chất giọng cao vút và khỏe mạnh của nữ ca sĩ Y Phương thật đặc biệt! ❤️ ❤️ ❤️ ❤️ ❤️ ❤️ ❤️ ❤️
Cậu bé 4 tuổi nhớ được kiếp trước từng là một diễn viên Hollywood
Cậu bé 4 tuổi nhớ được kiếp trước từng là một diễn viên Hollywood
Một em bé 4 tuổi khăng khăng nói rằng kiếp trước mình là một diễn viên Hollywood. Điều này thật khó tin, nhưng sau khi rất nhiều ký ức của cậu về người diễn viên được kiểm chứng đã cho thấy những gì cậu nói là hoàn toàn có thật.

Cậu bé Ryan Hammons tự nhận mình từng là một diễn viên Hollywood.
Bác sĩ Jim Tucker kiêm phó giáo sư ngành tâm thần học và khoa học hành vi thần kinh tại trường đại học Virginia, Mỹ là một nhà nghiên cứu nổi tiếng về các trường hợp luân hồi. Ông đã kể lại câu chuyện kỳ lạ về một cậu bé 4 tuổi nói rằng kiếp trước mình là một diễn viên Hollywood.
Cậu bé này tên là Ryan Hammons. Khi lên 4 tuổi, cậu nói mình là một đạo diễn và thường xuyên có những hành động giống như đang tham gia đóng phim.
Mẹ của Ryan là cô Cindy không để tâm đến việc đó, cho đến khi con trai cô không ngừng nói rằng kiếp trước cậu là một diễn viên Hollywood và mong muốn mẹ giúp cậu trở về với gia đình thật sự của mình.
Trong thời gian đó, Ryan khi ngủ hay bị tỉnh giấc trong tư thế ôm chặt lấy lồng ngực và nói rằng cậu không thở được. Ryan cho biết lúc còn ở Hollywood cậu đã bị trụy tim.
Khi cô Cindy cho Ryan xem một số cuốn sách nói về Hollywood, ngay khi lật tới bức ảnh của nam diễn viên Marty Martyn được chụp lại trong một khoảnh khắc của bộ phim “Night After Night” sản xuất năm 1932, cậu bé Ryan Hammons đã chỉ vào bức hình và nói: “Đây là con. Con đã từng là người này.”

Nam diễn viên Marty Martyn – người mà Ryan nhận là kiếp trước của mình. (Ảnh qua Celebnest)
Sau đó, cậu bé mô tả chi tiết cảnh quay trong một bộ phim của mình, trong bộ phim đó, diễn viên Martyn tham gia với vai trò là diễn viên phụ. Điều này sau đó đã được xác nhận đúng là sự thật.
Hơn nữa, Ryan còn nhớ được các chi tiết khác về cuộc đời của Marty Martyn như: màu sơn chiếc xe của người diễn viên này, mẹ ông có mái tóc xoăn màu nâu, có đứa em gái kém ông 3 tuổi, và quãng thời gian ông trình diễn trên sân khấu Broadway… Ryan nói rằng kiếp trước cậu có một cuộc sống xa hoa với những chuyến du lịch thế giới và bên cạnh luôn là các người đẹp.
Ryan còn kể rằng cậu từng là bạn của một nam diễn viên đóng phim cao bồi vào khoảng năm 1932, chàng trai này từng được mời đóng quảng cáo cho các hãng thuốc lá. Người này sau đó đã được xác thực là Gordon Nance, một diễn viên chuyên đóng các bộ phim cao bồi ở miền Viễn Tây của nước Mỹ và là người đại diện của hãng thuốc lá Viceroy.

Cậu bé Ryan Hammons lúc 4 tuổi.
Mẹ của cậu bé ngạc nhiên nói: “Tôi nghĩ rằng đây không phải là chuyện mà một đứa trẻ 5 tuổi có thể nghĩ ra bởi câu chuyện của thằng bé cực kỳ chân thật và chi tiết.”
Chia sẻ về trường hợp của Ryan, Bác sĩ Jim Tucker cho biết, chỉ cần nhìn vào hình, bé Ryan đã có thể nói được nam diễn viên này có cuộc sống như thế nào. Các chi tiết mà cậu cung cấp đều khớp với cuộc đời của Marty. Tổng cộng có 55 thông tin, sự kiện về diễn viên Mart mà Ryan Hammons đã miêu tả chính xác. Và theo môn xác suất thống kê thì việc ngẫu nhiên cậu nói đúng là không thể xảy ra.
Trên thực tế, những trường hợp như Ryan cũng không phải là hiếm gặp trên thế giới. Giáo sư Ian Stevenson – chuyên gia ngành tâm thần học và sinh hóa học của đại học Virginia, Mỹ đã thu thập hàng nghìn chứng cứ về những trường hợp nhớ được tiền kiếp ở Ấn Độ, Brésil, Liban, Alaska… và chọn ra những trường hợp nổi bật nhất, đáng tin nhất để nghiên cứu. Ông cũng đã xuất bản nhiều cuốn sách về chủ đề này như: “Hiện tượng đầu thai”, “Những đứa trẻ nhớ được tiền kiếp” (Children Who Remember Previous Lives), “Các dạng thức tái sinh luân hồi” (Cases of the Reincarnation Type)…
Một em bé 4 tuổi khăng khăng nói rằng kiếp trước mình là một diễn viên Hollywood. Điều này thật khó tin, nhưng sau khi rất nhiều ký ức của cậu về người diễn viên được kiểm chứng đã cho thấy những gì cậu nói là hoàn toàn có thật.

Bác sĩ Jim Tucker kiêm phó giáo sư ngành tâm thần học và khoa học hành vi thần kinh tại trường đại học Virginia, Mỹ là một nhà nghiên cứu nổi tiếng về các trường hợp luân hồi. Ông đã kể lại câu chuyện kỳ lạ về một cậu bé 4 tuổi nói rằng kiếp trước mình là một diễn viên Hollywood.
Cậu bé này tên là Ryan Hammons. Khi lên 4 tuổi, cậu nói mình là một đạo diễn và thường xuyên có những hành động giống như đang tham gia đóng phim.
Mẹ của Ryan là cô Cindy không để tâm đến việc đó, cho đến khi con trai cô không ngừng nói rằng kiếp trước cậu là một diễn viên Hollywood và mong muốn mẹ giúp cậu trở về với gia đình thật sự của mình.
Trong thời gian đó, Ryan khi ngủ hay bị tỉnh giấc trong tư thế ôm chặt lấy lồng ngực và nói rằng cậu không thở được. Ryan cho biết lúc còn ở Hollywood cậu đã bị trụy tim.
Khi cô Cindy cho Ryan xem một số cuốn sách nói về Hollywood, ngay khi lật tới bức ảnh của nam diễn viên Marty Martyn được chụp lại trong một khoảnh khắc của bộ phim “Night After Night” sản xuất năm 1932, cậu bé Ryan Hammons đã chỉ vào bức hình và nói: “Đây là con. Con đã từng là người này.”

Sau đó, cậu bé mô tả chi tiết cảnh quay trong một bộ phim của mình, trong bộ phim đó, diễn viên Martyn tham gia với vai trò là diễn viên phụ. Điều này sau đó đã được xác nhận đúng là sự thật.
Hơn nữa, Ryan còn nhớ được các chi tiết khác về cuộc đời của Marty Martyn như: màu sơn chiếc xe của người diễn viên này, mẹ ông có mái tóc xoăn màu nâu, có đứa em gái kém ông 3 tuổi, và quãng thời gian ông trình diễn trên sân khấu Broadway… Ryan nói rằng kiếp trước cậu có một cuộc sống xa hoa với những chuyến du lịch thế giới và bên cạnh luôn là các người đẹp.
Ryan còn kể rằng cậu từng là bạn của một nam diễn viên đóng phim cao bồi vào khoảng năm 1932, chàng trai này từng được mời đóng quảng cáo cho các hãng thuốc lá. Người này sau đó đã được xác thực là Gordon Nance, một diễn viên chuyên đóng các bộ phim cao bồi ở miền Viễn Tây của nước Mỹ và là người đại diện của hãng thuốc lá Viceroy.

Mẹ của cậu bé ngạc nhiên nói: “Tôi nghĩ rằng đây không phải là chuyện mà một đứa trẻ 5 tuổi có thể nghĩ ra bởi câu chuyện của thằng bé cực kỳ chân thật và chi tiết.”
Chia sẻ về trường hợp của Ryan, Bác sĩ Jim Tucker cho biết, chỉ cần nhìn vào hình, bé Ryan đã có thể nói được nam diễn viên này có cuộc sống như thế nào. Các chi tiết mà cậu cung cấp đều khớp với cuộc đời của Marty. Tổng cộng có 55 thông tin, sự kiện về diễn viên Mart mà Ryan Hammons đã miêu tả chính xác. Và theo môn xác suất thống kê thì việc ngẫu nhiên cậu nói đúng là không thể xảy ra.
Trên thực tế, những trường hợp như Ryan cũng không phải là hiếm gặp trên thế giới. Giáo sư Ian Stevenson – chuyên gia ngành tâm thần học và sinh hóa học của đại học Virginia, Mỹ đã thu thập hàng nghìn chứng cứ về những trường hợp nhớ được tiền kiếp ở Ấn Độ, Brésil, Liban, Alaska… và chọn ra những trường hợp nổi bật nhất, đáng tin nhất để nghiên cứu. Ông cũng đã xuất bản nhiều cuốn sách về chủ đề này như: “Hiện tượng đầu thai”, “Những đứa trẻ nhớ được tiền kiếp” (Children Who Remember Previous Lives), “Các dạng thức tái sinh luân hồi” (Cases of the Reincarnation Type)…
Không ai trúng độc đắc trong đêm Giáng Sinh, Mega Millions vọt lên $1.15 tỷ
Không ai trúng độc đắc trong đêm Giáng Sinh, Mega Millions vọt lên $1.15 tỷ
ATLANTA, Georgia (NV) – Giải độc đắc Mega Millions tăng lên $1.15 tỷ hôm Thứ Tư, 25 Tháng Mười Hai sau khi không có vé nào trùng khớp với các con số trong kỳ quay hôm Thứ Ba, theo công ty xổ số, được ABC đưa tin.
Kỳ quay số tiếp theo sẽ diễn ra vào Thứ Sáu lúc 11 giờ tối theo giờ Miền Đông Hoa Kỳ, trong đó giá trị tiền mặt của phần thưởng chừng $516.1 triệu. Các con số trong kỳ quay vào đêm Giáng Sinh là 11, 14, 38, 45, 46 và Mega Ball vàng 3.

Kết quả xổ số Mega Millions đêm 24 Tháng Mười Hai, 2024, không ai trúng độc đắc. (Hình: Mega Millions)
Giải độc đắc ước tính sẽ là giải lớn thứ bảy trong lịch sử xổ số và là phần thưởng thứ bảy có giá trị lên tới hàng tỷ Mỹ kim từ trước tới nay.
Nếu có tấm vé số nào đó khớp cả sáu số trong kỳ quay thì đây cũng sẽ là giải độc đắc có giá trị lớn nhất từng được công bố vào Tháng Mười Hai.
Lần gần nhất có người trúng giải độc đắc là vào ngày 10 Tháng Chín ở Texas, lên tới $810 triệu. Chưa có ai trúng độc đắc trong 29 kỳ quay số gần đây, từ đó các phần thưởng càng ngày càng tăng lên.
Theo Mega Millions, trước đây chỉ có một người từng trúng độc đắc trong đêm Giáng Sinh. Đó là phần thưởng $68 triệu trong kỳ quay số tại New York hôm 24 Tháng Mười Hai 2002, tuy nhiên chưa có ai tuyên bố nhận phần thưởng này.
Cơ hội trúng độc đắc là 1 trên 302,575,350, theo Mega Millions.
Mega Millions được tổ chức ở 45 tiểu bang, Washington DC, và Quần Đảo Virgin thuộc Hoa Kỳ. Một tấm vé có giá $2. (TTHN)
ATLANTA, Georgia (NV) – Giải độc đắc Mega Millions tăng lên $1.15 tỷ hôm Thứ Tư, 25 Tháng Mười Hai sau khi không có vé nào trùng khớp với các con số trong kỳ quay hôm Thứ Ba, theo công ty xổ số, được ABC đưa tin.
Kỳ quay số tiếp theo sẽ diễn ra vào Thứ Sáu lúc 11 giờ tối theo giờ Miền Đông Hoa Kỳ, trong đó giá trị tiền mặt của phần thưởng chừng $516.1 triệu. Các con số trong kỳ quay vào đêm Giáng Sinh là 11, 14, 38, 45, 46 và Mega Ball vàng 3.

Giải độc đắc ước tính sẽ là giải lớn thứ bảy trong lịch sử xổ số và là phần thưởng thứ bảy có giá trị lên tới hàng tỷ Mỹ kim từ trước tới nay.
Nếu có tấm vé số nào đó khớp cả sáu số trong kỳ quay thì đây cũng sẽ là giải độc đắc có giá trị lớn nhất từng được công bố vào Tháng Mười Hai.
Lần gần nhất có người trúng giải độc đắc là vào ngày 10 Tháng Chín ở Texas, lên tới $810 triệu. Chưa có ai trúng độc đắc trong 29 kỳ quay số gần đây, từ đó các phần thưởng càng ngày càng tăng lên.
Theo Mega Millions, trước đây chỉ có một người từng trúng độc đắc trong đêm Giáng Sinh. Đó là phần thưởng $68 triệu trong kỳ quay số tại New York hôm 24 Tháng Mười Hai 2002, tuy nhiên chưa có ai tuyên bố nhận phần thưởng này.
Cơ hội trúng độc đắc là 1 trên 302,575,350, theo Mega Millions.
Mega Millions được tổ chức ở 45 tiểu bang, Washington DC, và Quần Đảo Virgin thuộc Hoa Kỳ. Một tấm vé có giá $2. (TTHN)
NA UY NHỘN NHỊP - NGẮM CHÂN DÀI PHƠI NẮNG "NÚI ĐỒI TRÙNG ĐIỆP"
NA UY NHỘN NHỊP - NGẮM CHÂN DÀI PHƠI NẮNG "NÚI ĐỒI TRÙNG ĐIỆP"
Chào Thùy Dương chúc nhiều sức khỏe hai mẹ con luôn hạnh phúc mạnh khỏe dđ được nhiều người dân yêu mến ủng hộ ..
Cocktail waitress tripped over one foot and fell into the billionaire's arms!|From Love To Happiness
Cocktail waitress tripped over one foot and fell into the billionaire's arms!|From Love To Happiness,
Synopsis:
Shen Yu and Gu Xiao Wei both fell in love with the rich, artistical, and talented boy Hua Wei Lin. But because of a sudden family problem, Hua Wei Lin was forced to drop out of university, lost the opportunity to receive higher education, and embarked early society. Huawei Lin's rough life has always affected the hearts of these two women. Shen Yu still married him and started a family despite the opposition of her parents, and lived a hard life. For this reason, Gu Xiaowei closed the door of her feelings, starting a business alone, but relying on commercial success. She silently helped the family of Shen Yu and Hua Wei Lin, year after year, until they established a solid foundation and lived a well-off life. And Gu Xiaowei’s emotional problems have always affected Hua Wei Lin and Shen Yu. They tried their best to help Gu Xiaowei find the other half of her life. Finally, they were sincere and knocked away her frozen heart, letting her learn to let go. In the end, she found her own happiness.
Khám phá Indonesia theo cách chưa từng có
Việt Bao La: Khám phá Indonesia theo cách chưa từng có, ❤ 🎉❤ Việt Bao La: Khám phá Indonesia theo cách chưa từng có,
Danh ca Anh Khoa: Cuộc sống, tình yêu, và âm nhạc
Phải nói là người của VNCH được giáo dục với châm ngôn “Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín”! “Tiên học Lễ, Hậu học Văn”! ❤ 🎉Anh khoa là ca sĩ tuyệt vời, giá trị vẫn còn giá tri, ông là con người chân chính❤
Cụ bà gốc Việt vô gia cư, ko giấy tờ, ko thích ở chỗ chính phủ, thường gặp oan hồn, muốn về Canada
Cụ bà gốc Việt vô gia cư ở quận Cam, không giấy tờ, không thích chỗ ở của chính phủ vì thức ăn không hợp, thường gặp oan hồn ngoài đường, mong muốn được về lại Toronto, Canada.
Trọn Bộ: Diễn Đọc Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện
Trọn Bộ: Diễn Đọc Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện - 13 Phẩm (13 Chapters) - Ksitigarbha Bodhisattva.
50 Lời dạy của Phật - Giúp Khai Sáng Tâm Trí
50 Lời dạy của Phật - Giúp Khai Sáng Tâm Trí
Là một tập hợp những triết lý sâu sắc và hướng dẫn thực tiễn giúp con người tìm thấy hạnh phúc và sự bình an trong cuộc sống. Những lời dạy này không chỉ mang tính chất tâm linh mà còn có giá trị thực tiễn, giúp chúng ta đối diện với những thử thách và khó khăn trong cuộc sống hàng ngày.
Mỗi lời dạy đều chứa đựng những bài học quý giá về tình yêu thương, lòng từ bi, sự tha thứ, và cách sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Đức Phật nhấn mạnh tầm quan trọng của việc buông xả những điều không cần thiết, sống trong hiện tại, và phát triển trí tuệ để hiểu rõ bản chất của cuộc sống.
Thông qua những lời dạy này, chúng ta có thể học cách xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với bản thân và người khác, đồng thời tìm kiếm sự an lạc và hạnh phúc bền vững. Hãy cùng khám phá và áp dụng những triết lý này vào cuộc sống để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, 🎉
Thái Châu - Bài Thánh Ca Buồn
Nhạc sĩ Nguyễn Vũ thuở ấy chỉ là cậu bé 14 tuổi. Lúc đó, nhà nhạc sĩ ở cạnh con dốc lên nhà thờ Con Gà ( Đà Lạt ) . Chiều chiều có nàng thiếu nữ ngoan đạo đi ngang qua nhà ông để đến lễ nhà thờ trong tà áo dài trắng thướt tha. Chàng trai Nguyễn Vũ âm thầm theo sau cô ấy cho đến vào một ngày Giáng sinh, cả hai không hẹn mà tình cờ cùng núp dưới mái hiên giữa trời mưa lấy phất. Hình ảnh đó đã đi vào sáng tác nổi tiếng của ông - "Bài thánh ca buồn" và người con gái đó là mối tình đầu của Nguyễn Vũ. Mời quý khán giả cùng nghe lại nhạc phẩm quen thuộc này với tiếng hát của nam danh ca Thái Châu trích từ PBN 112.
Linh hồn và cõi âm
Linh hồn và cõi âm
Người ta đã sinh ra thì tất sẽ chết. Nên mọi người đều rất quan tâm và đa số sợ chết. Do đó sinh ra các triết nhân và triết thuyết về cái chết, các thánh nhân và tôn giáo về thiên đàng, địa ngục, các mê tín dị đoan về ma quỷ.
Chúng tôi cũng như mọi người thường suy nghĩ về Cái chết, về Linh hồn, về Cõi đời sau khi chết, nhưng hơi nhiều hơn mọi người.
Tôi, Bùi Duy Tâm, sinh ra trong một gia đình ba đời theo Đạo Thiên Chúa, đã đọc Thánh Kinh (Cựu Ước và Tân Ước) ba lần, đi nhà thờ rất đều mỗi sáng chủ nhật cho đến năm 30 tuổi. Sau này làm bạn tâm giao với cố Linh mục Bửu Dưỡng và Hoà thượng Thích Mãn Giác, nên tôi có điều kiện đàm luận về Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo. Tôi đã được hiểu cái tinh tuý của Lý Dịch và Đạo Nho với cố Bác sĩ Nguyễn Văn Ba. Tôi đã đọc rất kỹ các cuốn Tử Thư của Ai Cập và Tây Tạng cũng như nhiều sách khác cùng loại. Tôi đã sang Ai Cập, Ấn Độ, Tây Tạng… để tìm hiểu thêm về Huyền Bí Học và Siêu Hình Học. Nhưng tất cả đều mù mờ về “Linh hồn” và “Cõi đời sau khi chết”. Không có đủ chứng cứ cụ thể có thể thuyết phục tôi. Tôi không chấp nhận các giáo điều của chính trị và tôn giáo. Tôi không yên tâm với tín ngưỡng và chán ngấy các loại sách viết huyên thuyên xích đế chẳng có gì cụ thể.
Tôi trở thành một người theo phái bất khả tri: “Con người nhận biết thế giới và vũ trụ với khả năng rất giới hạn nên không thể biết được sự tuyệt đối về Thượng Đế, Linh hồn và Cõi đời sau khi chết”.
Và như vậy, việc nghiên cứu tìm hiểu sự hiện hữu của Linh hồn và Cõi Âm của tôi chưa đi đến đâu cả, chưa thấy một sự kiện gì đủ thực tế để bấu víu.
Đầu thế kỷ 21, tình cờ cầm tờ Y Tế Nguyệt San số 5, tháng 5, 2001 của Hội Y Sĩ Việt Nam tại Hoa Kỳ và đọc bài viết “Thế giới vô hình và việc tìm kiếm mồ mả ở Việt Nam” của Bác sĩ Nguyễn Lưu Viên (nguyên Phó thủ tướng đặc trách Văn hoá, Giáo dục, Y tế, Xã hội thời Việt Nam Cộng Hoà). Trong bài báo, Bác sĩ Viên tả lại việc tìm mộ gia đình của Kỹ sư Trần Lưu Cung (nguyên Tổng giám đốc Giáo dục kỹ thuật và Thứ trưởng Đại học thời Việt Nam Cộng Hoà) do hướng dẫn của các nhà ngoại cảm (ông Ngà, cậu Liên, cậu Nguyện…). Các nhà ngoại cảm tìm mộ đều nói chính vong linh của người quá cố đã chỉ cho họ những chi tiết để hướng dẫn gia đình tìm mộ. Đặc biệt trong bài báo, Bác sĩ Viên còn đề cập đến bài tự thuật “Tôi đi gặp người thân đã mất (vong) tại nhà cô Phương ở Bắc cầu Hàm Rồng tỉnh Thanh Hoá
Ông Nguyễn Hùng Phong. Ông Phong đã tường thuật lại việc ngày 16-12-1999 đến nhờ cô Phương giúp cho được gặp lại vong linh của vợ là bà Vũ Thị Hạnh, nguyên Trưởng phòng Giáo dục quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, đã mất đột ngột tại nơi làm việc tháng 3 năm 1999 do bệnh tim…
Sau khi đọc xong bài báo, tôi mừng quá, liền gọi điện thoại ngay cho ông Trần Lưu Cung. Ông Cung xác nhận sự kỳ diệu của việc tìm mộ và còn gửi cho tôi xấp tài liệu riêng của gia đình kèm theo rất nhiều hình ảnh.
Như vậy là đề tài “Linh hồn và Cõi âm” đã có cơ hội hé mở sau bao thất vọng. Còn đợi gì nữa mà không về Việt Nam , đến cầu Hàm Rồng để tìm gặp cô Phương cho ra nhẽ?
*** Tháng 10 năm 2003 tôi về Hà Nội để làm lễ Cửu Tuần Đại Thọ cho mẹ tôi. Tới Hà Nội đêm hôm trước, thì sáng sớm hôm sau tôi lên đường đi Thanh Hoá để gặp cô Phương. Tôi mời mẹ tôi đi cùng, lấy cớ đưa mẹ đi Sầm Sơn để ôn lại các kỷ niệm xưa. Trước khi rời Hà Nội, mẹ con tôi ghé lại tiệm may áo dài. Tôi mang từ Mỹ về xấp vải nhung đỏ để may cho mẹ một áo dài mặc trong lễ Cửu Tuần Đại Thọ sắp tới.
Trên đường đi Thanh Hoá, tôi ghé vào em Bùi Duy Tuấn nhằm cầu xin cha tôi (mất năm 1990 tại Sài Gòn) về điện cô Phương, cầu Hàm Rồng để các con và mẹ được gặp cha. Chúng tôi không dám nói với mẹ mục đích của chuyến đi vì mẹ tôi sùng Đạo Chúa (Tin Lành), không chấp nhận những chuyện “ma quỷ” như vậy.
Khi đến nơi, hai anh em tôi thấy quang cảnh đúng như trong bài báo của Bác sĩ Nguyễn Lưu Viên: Khoảng 30-40 người ngồi im lặng, nghiêm chỉnh, có vẻ lo âu chờ đợi trước một cánh cửa đóng kín. Một người đàn bà (sau này tôi biết là chị chồng cô Phương) dáng mập ngồi chắn trước cửa, thỉnh thoảng hô lên “Nhà ai có vong tên… thì vào”. Thế là vài ba người hay dăm bảy người mừng rỡ hấp tấp đi vào…
Chúng tôi mời mẹ vào ăn sáng tại một nhà nghỉ khá lớn ở ngay trước điện cô Phương (nhà nghỉ này của nhà chồng cô Phương tiếp các khách ở xa đến phải chờ đợi vong nhà mình có khi tới ba ngày, cả tuần lễ hay đôi khi thiếu may mắn không gặp được vong, đành phải ra về tay không). Hai anh em tôi lén đi thắp nhang trước điện để cầu khẩn cha tôi về theo thủ tục như mọi người. Thỉnh thoảng cửa hé mở để dăm ba người đi ra. Người thì tỏ ra hớn hở. Người thì nước mắt sụt sùi. Tôi sốt ruột đi hỏi xem có phải đăng ký hay làm thủ tục gì nữa không, thì mọi người đều xác nhận không phải làm gì cả, mà cứ kiên nhẫn ngồi chờ. Khi vong nhà mình về thì người ta gọi vào.
Tôi thắc mắc là tôi chưa khai tên của cha tôi thì ai biết mà gọi. Mọi người cười, chế nhạo tôi là hỏi thật ngớ ngẩn! Chúng tôi chờ từ 10 giờ sáng đến ba giờ chiều thì người đàn bà ngồi trước cửa đứng lên nói to: “Cô Phương nghỉ làm. Xin mời quý vị ngày mai trở lại”. Thế là anh em tôi ngao ngán cùng với vài ba chục người đứng dậy ra về.
Chúng tôi đưa mẹ ra Sầm Sơn nghỉ ngơi và thăm lại cảnh xưa chốn cũ. Thật cảm động khi trở về nơi mà tôi đã sống những ngày thơ ấu cách đây hơn nửa thế kỷ (gần 60 năm).
Sáng hôm sau chúng tôi trở lại điện cô Phương. Lần này chúng tôi phải thú thật với mẹ chuyện hai anh em đang làm. Mẹ tôi dẫy nảy lên: “Đến chỗ ma quỷ! Tao không vào đâu!”. Chúng tôi lại phải đành mời mẹ ngồi ăn sáng ở nhà nghỉ như ngày hôm trước.
Lần này tôi sốt ruột lắm rồi. Tôi đi ra đi vào, hỏi chuyện người này người nọ. Tôi gặp bố mẹ chồng cô Phương. Ông Nghinh (bố chồng) mời tôi uống nước, đang kể chuyện cô Phương thì bỗng nghe có tiếng gọi: “Bà Tỉnh đâu, người nhà ông Tỉnh đâu?” (cha tôi tên là Bùi Văn Tĩnh, nhưng vì nói giọng Thanh Hoá nên nghe gọi tên là Tỉnh). Phải gọi đến vài ba lần thì anh em tôi mới biết là gọi mình. Tôi chạy tới cánh cửa. Em Tuấn chạy ra hối hả gọi mẹ: “Mợ ơi, Cậu về gọi mợ đấy!”. Mẹ tôi hốt hoảng đứng bật dậy chạy theo em tôi, quên mất lập trường chống ma quỷ của mình.
Qua cánh cửa, chúng tôi bước vào một căn phòng khá rộng rãi, trống rỗng. Ngoài cái bệ trên tường để trái cây và các phong bì (chắc là tiền thưởng), thì không có bàn thờ hay trang trí gì khác của một cái am, cái điện. Cô Phương ăn mặc diêm dúa như các cô gái Hà Nội, mặt hoa da phấn, đang ngồi tỉnh táo trên chiếu cùng với một gia đình đông trên chục người. Cô cất tiếng: “Gọi mãi mà các bác không vào, nên vong nhà khác tranh vào trước. Thôi, các bác vui lòng ngồi chờ nhé!”.
Thế cũng tốt, chúng tôi có dịp được quan sát thêm. Cô Phương gọi tên hết người này đến người nọ trong gia đình ngồi chung quanh cô. Khi gọi trúng tên ai thì giơ tay thưa: “Dạ, con đây (hay em đây, cháu đây…)”. Và người đó nói chuyện với vong (qua miệng cô Phương). Tôi nghe thấy đa số trả lời: “Dạ, đúng vậy…” có vẻ cung kính lắm.
Có một chuyện cười ra nước mắt. Vong gọi: “Thằng Thanh đâu?”. Một thanh niên chừng 25 tuổi đứng bật dậy: “Dạ, con đây!”. Vong nói: “Mày không biết thương vợ con. Mày tằng tịu với con Mai ở cùng cơ quan”. Chàng thanh niên sợ hãi líu ríu nhận tội. Người phụ nữ ngồi cạnh (chắc là vợ) oà lên khóc nức nở. Sau gần một giờ, gia đình đó mới kéo nhau ra. Bỗng cô Phương nhìn chằm chằm vào mẹ tôi rồi kêu to lên: “Mợ ơi! Con của Mợ đây! Thắng đây! (Thắng là đứa em út của chúng tôi, mất lúc chưa đầy một tuổi.)
Mẹ tôi vừa xúc động vừa ngạc nhiên: “Trời ơi! Con tôi… Nhưng con mất từ hồi mới… tám tháng…”.
Vong nói qua miệng cô Phương: “Bây giờ con lớn rồi. Hôm qua con biết Mợ và hai anh đến, nhưng con phải đi mời Cậu. Cậu không chịu về. Con phải nói: Mợ già yếu, còn anh Tâm ở xa về nên Cậu mới chịu. Cậu và Ông Nội cũng về đây với con”. Rồi quay sang phía hai anh em tôi, cô Phương nói: “Hai anh chẳng nhớ gì đến em. Hai anh chỉ khấn Cậu thôi!”.
Đúng vậy! Chúng tôi đâu có nghĩ đến thằng em út đã mất từ lúc tám tháng. Thật bất ngờ cho chúng tôi.
Quay trở lại mẹ tôi, cô Phương nói: “Con thích tên là Bùi Duy Thắng như các anh con là Bùi Duy Tâm, Bùi Duy Tuấn. Sao Mợ lại đặt tên con là Bùi Tất Thắng?”.
Mẹ tôi luống cuống: “Tại bố con đấy! ”. (Hồi đó cả nhà trách bố tôi vì đặt tên thằng út là Tất Thắng. Tất còn có nghĩa là hết, tức là chết. Nên nó mới mất sớm. Nhân tiện tôi nói thêm là việc đặt tên rất quan trọng, còn quan trọng như thế nào thì tôi không biết. Nhưng tôi có biết ông Đỗ Trí ở Sơn Tây có tài chỉ cần đọc tên là ông biết con người ấy như thế nào, như xem chỉ tay hay số tử vi vậy.)
Vong em tôi nói tiếp qua cô Phương: “Thôi, Mợ đã khắc tên con trên bia mộ rồi!”.
Đúng thế. Tên em tôi đã được khắc trên bia mộ, nằm cạnh ông bà ngoại tôi trong nghĩa trang Bất Bạt.
Đến lượt bố tôi vào. Vong bố tôi qua thân xác cô Phương nắm tay mẹ tôi, rồi nói: “Hơn mười năm rồi mới gặp lại bà. Tôi nhớ bà lắm…”. Mẹ tôi khóc nức nở. Chúng tôi cũng khóc. Bố tôi bỗng trách đùa mẹ tôi: “Bà diện lắm! Mới đi may áo đỏ…”. Trời ơi! Sao bố tôi biết nhanh thế? Trong gia đình tôi đã có ai biết chuyện may áo đỏ của mẹ tôi đâu! Tôi mới về Hà Nội tối hôm trước thì sáng hôm sau trên đường đi Thanh Hoá ghé qua tiệm may, bỏ xấp vải nhung đỏ để may áo cho mẹ kịp mặc vào Lễ Đại Thọ. Mẹ tôi đương líu ríu chống chế thì bố tôi bồi thêm một câu đùa yêu tiếp: “Bà còn muốn tô son đánh phấn nữa!”.
Mẹ tôi rên rỉ: “Cái gì ông cũng biết! Đúng rồi! Tôi vừa xin con cháu Trinh Hương, con gái anh Minh, một chút son phấn để hôm Lễ Đại Thọ thoa một chút. Mặt mũi răn reo quá, sợ thằng con trai cả của ông nó ngượng với bạn bè”. (Chuyện này mẹ tôi giấu kín mọi người, trong khi anh em tôi không hay biết gì, thế mà bố tôi cũng biết!)”
Rồi cô Phương quay sang tôi: “Tâm ơi! Cậu buồn quá vì chuyện con Hà nhà con. Nó lôi thôi với chồng nó thì chỉ khổ cho ba đứa con thôi”. (Hà là con gái tôi. Chuyện của nó mới xảy ra trước khi tôi về Hà Nội. Vợ chồng tôi nghe phong phanh, nhưng chưa có dịp trao đổi với nhau. Thế mà mọi chuyện người Âm đều biết, không giấu giếm được!)
Một lúc sau thì ông nội tôi về. Qua miệng cô Phương: “Tao là Bùi Văn Khanh, ông nội đây. Cả bà nội Nguyễn Thị Ngọt cũng về đây!”. Tôi vội thưa: “Thưa Ông, con nghe anh Đại con cô Hai nói tên Ông là Khánh, nhưng lâu ngày trên giấy khai sinh của Bố con mất dần dấu sắc, nên đọc là Khanh” (cô Hai là chị ruột bố tôi.)
Ông nội tôi gắt lên: “Tên tao là Khanh, chứ không phải là Khánh”.
Rồi quay sang mắng mẹ tôi: “Chị về làm dâu nhà tôi mà không đoái hoài mồ mả tổ tiên nhà chồng. Từ ngày cưới chị, chị chỉ về quê nội có một lần!”.
Mẹ tôi sợ hãi chống chế: “Gia đình con ở Hà Nội, Hải Phòng. Quê nội ở mãi Bái Đô, Lam Kinh – Thanh Hoá, nên đi lại khó khăn. Và, con sinh con đẻ cái đều đều ba năm hai đứa nên không về thăm quê được. Con xin nhận tội với ông bà”.
Cứ như thế trong 90 phút vui buồn, khóc lóc…
Hai anh em tôi và mẹ hớn hở ra về. Có lẽ vì cao hứng nên chúng tôi ghé thăm nhà thơ Hữu Loan, người bạn cũ ở Thanh Hoá. Đáng nhẽ về thẳng Hà Nội, nhưng chắc còn luyến tiếc những giờ phút quý báu xúc động buổi sáng đó nên chúng tôi quay trở ngược lại cầu Hàm Rồng để chụp ảnh với cô Phương. Kỳ này mẹ tôi không phản đối nữa mà còn hăm hở muốn gặp cô Phương.
Cô Phương vui vẻ cho biết thêm: “Cụ ông lại vừa về cho biết đã đăng ký chỗ dạy học cho bà rồi”.
Lại thêm một ngạc nhiên: Mẹ tôi vốn là một giáo viên hồi hưu. Ngày xưa, mẹ tôi là người đàn bà Tây học. Khi lấy chồng, sinh con thì ở nhà. Khi các con khôn lớn thì bà mới đi dạy lại vì sự khuyến khích của bố tôi. Thôi, không còn nghi ngờ gì nữa. Đúng là vong linh của bố tôi rồi! Lúc nào bố tôi cũng muốn mẹ tôi sử dụng cái tri thức của mình.
Ngày hôm đó là ngày trọng đại của đời tôi. Tôi thấy cụ thể sự hiện hữu của Linh hồn và cõi âm. Dù cho sau này cô Phương có nói bậy gì đi nữa, các cô gọi hồn khác, các nhà ngoại cảm khác đôi khi có nói bậy vì mưu sinh thì kết quả của ngày hôm đó vẫn không thể chối cãi được, nếu không nói là được tuyệt đối chấp nhận.
Khác nào như ta cố gắng gọi điện thoại cho người thân, đường dây rất khó khăn, rất xấu, nhưng chỉ một lần thôi ta nghe rõ tiếng người thân trò chuyện với ta về những chuyện gia đình mà người ngoài không thể biết được, thì cũng khá đủ cho ta biết rằng người thân của ta vẫn tồn tại. Tuy ta không nhìn thấy được vì giới hạn của ngũ quan, nhưng người thân quá cố của ta vẫn tồn tại với các ký ức, với các kỷ niệm dưới một dạng nào đó mà ta không biết, ta tạm gọi là “Linh hồn”, trong một thế giới nào đó mà ta cũng không biết, tạm gọi là “cõi âm” (để phân biệt với cõi Dương mà ta đang sống) hay theo kiểu Tây Phương gọi là “Cuộc đời sau khi chết” (“Life after death”).
Sau này mỗi lần về thăm quê hương, tôi đều đưa mẹ tới gặp cô Phương. Lần sau cùng mẹ tôi gặp cô ấy là cuối năm 2005. Khi đó mẹ tôi vẫn còn khoẻ mạnh, nhanh nhẹn. Trước khi ra về, cô Phương nói nhỏ với tôi: “Cụ ông nhớ bà lắm. Cụ ông sắp đưa bà về rồi. Một cách bình yên”. Ít lâu sau, mẹ tôi mất rất nhanh.
Sau này tôi có gặp nhiều nhà ngoại cảm khác ở Việt Nam, họ cũng có khả năng như cô Phương – cô Bằng, cô Thao, cô Mến trên đường từ Hà Nội qua Hải Dương đến Hải Phòng.
Tôi cũng đã gặp các nhà ngoại cảm tìm mộ như Cậu Liên, anh Nguyễn Khắc Bảy, cô Phan Thị Bích Hằng…
Tôi cũng đã gặp các nhà khoa học nghiên cứu về tâm linh như TS Nguyễn Chu Phác, GS Ngô Đạt Tam, GS Phi Phi, TS Ngô Kiều Oanh… làm việc ở các cơ quan khác nhau. Tôi đã được đọc câu kết luận của một tài liệu ở Việt Nam (không phổ biến công khai) như sau: “Thế giới tâm linh là có thật. Đó là một thực tế khách quan cần được các nhà khoa học nghiên cứu nghiêm túc. Chúng ta hãy bình tĩnh, khách quan lắng nghe những lời nhắn nhủ từ thế giới tâm linh để có cuộc sống nhân ái hơn, lương thiện hơn“.
Bùi Duy Tâm
Nguyên Viện trưởng Viện Đại học Y khoa Huế trước 1975
Người ta đã sinh ra thì tất sẽ chết. Nên mọi người đều rất quan tâm và đa số sợ chết. Do đó sinh ra các triết nhân và triết thuyết về cái chết, các thánh nhân và tôn giáo về thiên đàng, địa ngục, các mê tín dị đoan về ma quỷ.
Chúng tôi cũng như mọi người thường suy nghĩ về Cái chết, về Linh hồn, về Cõi đời sau khi chết, nhưng hơi nhiều hơn mọi người.
Tôi, Bùi Duy Tâm, sinh ra trong một gia đình ba đời theo Đạo Thiên Chúa, đã đọc Thánh Kinh (Cựu Ước và Tân Ước) ba lần, đi nhà thờ rất đều mỗi sáng chủ nhật cho đến năm 30 tuổi. Sau này làm bạn tâm giao với cố Linh mục Bửu Dưỡng và Hoà thượng Thích Mãn Giác, nên tôi có điều kiện đàm luận về Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo. Tôi đã được hiểu cái tinh tuý của Lý Dịch và Đạo Nho với cố Bác sĩ Nguyễn Văn Ba. Tôi đã đọc rất kỹ các cuốn Tử Thư của Ai Cập và Tây Tạng cũng như nhiều sách khác cùng loại. Tôi đã sang Ai Cập, Ấn Độ, Tây Tạng… để tìm hiểu thêm về Huyền Bí Học và Siêu Hình Học. Nhưng tất cả đều mù mờ về “Linh hồn” và “Cõi đời sau khi chết”. Không có đủ chứng cứ cụ thể có thể thuyết phục tôi. Tôi không chấp nhận các giáo điều của chính trị và tôn giáo. Tôi không yên tâm với tín ngưỡng và chán ngấy các loại sách viết huyên thuyên xích đế chẳng có gì cụ thể.
Tôi trở thành một người theo phái bất khả tri: “Con người nhận biết thế giới và vũ trụ với khả năng rất giới hạn nên không thể biết được sự tuyệt đối về Thượng Đế, Linh hồn và Cõi đời sau khi chết”.
Và như vậy, việc nghiên cứu tìm hiểu sự hiện hữu của Linh hồn và Cõi Âm của tôi chưa đi đến đâu cả, chưa thấy một sự kiện gì đủ thực tế để bấu víu.
Đầu thế kỷ 21, tình cờ cầm tờ Y Tế Nguyệt San số 5, tháng 5, 2001 của Hội Y Sĩ Việt Nam tại Hoa Kỳ và đọc bài viết “Thế giới vô hình và việc tìm kiếm mồ mả ở Việt Nam” của Bác sĩ Nguyễn Lưu Viên (nguyên Phó thủ tướng đặc trách Văn hoá, Giáo dục, Y tế, Xã hội thời Việt Nam Cộng Hoà). Trong bài báo, Bác sĩ Viên tả lại việc tìm mộ gia đình của Kỹ sư Trần Lưu Cung (nguyên Tổng giám đốc Giáo dục kỹ thuật và Thứ trưởng Đại học thời Việt Nam Cộng Hoà) do hướng dẫn của các nhà ngoại cảm (ông Ngà, cậu Liên, cậu Nguyện…). Các nhà ngoại cảm tìm mộ đều nói chính vong linh của người quá cố đã chỉ cho họ những chi tiết để hướng dẫn gia đình tìm mộ. Đặc biệt trong bài báo, Bác sĩ Viên còn đề cập đến bài tự thuật “Tôi đi gặp người thân đã mất (vong) tại nhà cô Phương ở Bắc cầu Hàm Rồng tỉnh Thanh Hoá
Ông Nguyễn Hùng Phong. Ông Phong đã tường thuật lại việc ngày 16-12-1999 đến nhờ cô Phương giúp cho được gặp lại vong linh của vợ là bà Vũ Thị Hạnh, nguyên Trưởng phòng Giáo dục quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, đã mất đột ngột tại nơi làm việc tháng 3 năm 1999 do bệnh tim…
Sau khi đọc xong bài báo, tôi mừng quá, liền gọi điện thoại ngay cho ông Trần Lưu Cung. Ông Cung xác nhận sự kỳ diệu của việc tìm mộ và còn gửi cho tôi xấp tài liệu riêng của gia đình kèm theo rất nhiều hình ảnh.
Như vậy là đề tài “Linh hồn và Cõi âm” đã có cơ hội hé mở sau bao thất vọng. Còn đợi gì nữa mà không về Việt Nam , đến cầu Hàm Rồng để tìm gặp cô Phương cho ra nhẽ?
*** Tháng 10 năm 2003 tôi về Hà Nội để làm lễ Cửu Tuần Đại Thọ cho mẹ tôi. Tới Hà Nội đêm hôm trước, thì sáng sớm hôm sau tôi lên đường đi Thanh Hoá để gặp cô Phương. Tôi mời mẹ tôi đi cùng, lấy cớ đưa mẹ đi Sầm Sơn để ôn lại các kỷ niệm xưa. Trước khi rời Hà Nội, mẹ con tôi ghé lại tiệm may áo dài. Tôi mang từ Mỹ về xấp vải nhung đỏ để may cho mẹ một áo dài mặc trong lễ Cửu Tuần Đại Thọ sắp tới.
Trên đường đi Thanh Hoá, tôi ghé vào em Bùi Duy Tuấn nhằm cầu xin cha tôi (mất năm 1990 tại Sài Gòn) về điện cô Phương, cầu Hàm Rồng để các con và mẹ được gặp cha. Chúng tôi không dám nói với mẹ mục đích của chuyến đi vì mẹ tôi sùng Đạo Chúa (Tin Lành), không chấp nhận những chuyện “ma quỷ” như vậy.
Khi đến nơi, hai anh em tôi thấy quang cảnh đúng như trong bài báo của Bác sĩ Nguyễn Lưu Viên: Khoảng 30-40 người ngồi im lặng, nghiêm chỉnh, có vẻ lo âu chờ đợi trước một cánh cửa đóng kín. Một người đàn bà (sau này tôi biết là chị chồng cô Phương) dáng mập ngồi chắn trước cửa, thỉnh thoảng hô lên “Nhà ai có vong tên… thì vào”. Thế là vài ba người hay dăm bảy người mừng rỡ hấp tấp đi vào…
Chúng tôi mời mẹ vào ăn sáng tại một nhà nghỉ khá lớn ở ngay trước điện cô Phương (nhà nghỉ này của nhà chồng cô Phương tiếp các khách ở xa đến phải chờ đợi vong nhà mình có khi tới ba ngày, cả tuần lễ hay đôi khi thiếu may mắn không gặp được vong, đành phải ra về tay không). Hai anh em tôi lén đi thắp nhang trước điện để cầu khẩn cha tôi về theo thủ tục như mọi người. Thỉnh thoảng cửa hé mở để dăm ba người đi ra. Người thì tỏ ra hớn hở. Người thì nước mắt sụt sùi. Tôi sốt ruột đi hỏi xem có phải đăng ký hay làm thủ tục gì nữa không, thì mọi người đều xác nhận không phải làm gì cả, mà cứ kiên nhẫn ngồi chờ. Khi vong nhà mình về thì người ta gọi vào.
Tôi thắc mắc là tôi chưa khai tên của cha tôi thì ai biết mà gọi. Mọi người cười, chế nhạo tôi là hỏi thật ngớ ngẩn! Chúng tôi chờ từ 10 giờ sáng đến ba giờ chiều thì người đàn bà ngồi trước cửa đứng lên nói to: “Cô Phương nghỉ làm. Xin mời quý vị ngày mai trở lại”. Thế là anh em tôi ngao ngán cùng với vài ba chục người đứng dậy ra về.
Chúng tôi đưa mẹ ra Sầm Sơn nghỉ ngơi và thăm lại cảnh xưa chốn cũ. Thật cảm động khi trở về nơi mà tôi đã sống những ngày thơ ấu cách đây hơn nửa thế kỷ (gần 60 năm).
Sáng hôm sau chúng tôi trở lại điện cô Phương. Lần này chúng tôi phải thú thật với mẹ chuyện hai anh em đang làm. Mẹ tôi dẫy nảy lên: “Đến chỗ ma quỷ! Tao không vào đâu!”. Chúng tôi lại phải đành mời mẹ ngồi ăn sáng ở nhà nghỉ như ngày hôm trước.
Lần này tôi sốt ruột lắm rồi. Tôi đi ra đi vào, hỏi chuyện người này người nọ. Tôi gặp bố mẹ chồng cô Phương. Ông Nghinh (bố chồng) mời tôi uống nước, đang kể chuyện cô Phương thì bỗng nghe có tiếng gọi: “Bà Tỉnh đâu, người nhà ông Tỉnh đâu?” (cha tôi tên là Bùi Văn Tĩnh, nhưng vì nói giọng Thanh Hoá nên nghe gọi tên là Tỉnh). Phải gọi đến vài ba lần thì anh em tôi mới biết là gọi mình. Tôi chạy tới cánh cửa. Em Tuấn chạy ra hối hả gọi mẹ: “Mợ ơi, Cậu về gọi mợ đấy!”. Mẹ tôi hốt hoảng đứng bật dậy chạy theo em tôi, quên mất lập trường chống ma quỷ của mình.
Qua cánh cửa, chúng tôi bước vào một căn phòng khá rộng rãi, trống rỗng. Ngoài cái bệ trên tường để trái cây và các phong bì (chắc là tiền thưởng), thì không có bàn thờ hay trang trí gì khác của một cái am, cái điện. Cô Phương ăn mặc diêm dúa như các cô gái Hà Nội, mặt hoa da phấn, đang ngồi tỉnh táo trên chiếu cùng với một gia đình đông trên chục người. Cô cất tiếng: “Gọi mãi mà các bác không vào, nên vong nhà khác tranh vào trước. Thôi, các bác vui lòng ngồi chờ nhé!”.
Thế cũng tốt, chúng tôi có dịp được quan sát thêm. Cô Phương gọi tên hết người này đến người nọ trong gia đình ngồi chung quanh cô. Khi gọi trúng tên ai thì giơ tay thưa: “Dạ, con đây (hay em đây, cháu đây…)”. Và người đó nói chuyện với vong (qua miệng cô Phương). Tôi nghe thấy đa số trả lời: “Dạ, đúng vậy…” có vẻ cung kính lắm.
Có một chuyện cười ra nước mắt. Vong gọi: “Thằng Thanh đâu?”. Một thanh niên chừng 25 tuổi đứng bật dậy: “Dạ, con đây!”. Vong nói: “Mày không biết thương vợ con. Mày tằng tịu với con Mai ở cùng cơ quan”. Chàng thanh niên sợ hãi líu ríu nhận tội. Người phụ nữ ngồi cạnh (chắc là vợ) oà lên khóc nức nở. Sau gần một giờ, gia đình đó mới kéo nhau ra. Bỗng cô Phương nhìn chằm chằm vào mẹ tôi rồi kêu to lên: “Mợ ơi! Con của Mợ đây! Thắng đây! (Thắng là đứa em út của chúng tôi, mất lúc chưa đầy một tuổi.)
Mẹ tôi vừa xúc động vừa ngạc nhiên: “Trời ơi! Con tôi… Nhưng con mất từ hồi mới… tám tháng…”.
Vong nói qua miệng cô Phương: “Bây giờ con lớn rồi. Hôm qua con biết Mợ và hai anh đến, nhưng con phải đi mời Cậu. Cậu không chịu về. Con phải nói: Mợ già yếu, còn anh Tâm ở xa về nên Cậu mới chịu. Cậu và Ông Nội cũng về đây với con”. Rồi quay sang phía hai anh em tôi, cô Phương nói: “Hai anh chẳng nhớ gì đến em. Hai anh chỉ khấn Cậu thôi!”.
Đúng vậy! Chúng tôi đâu có nghĩ đến thằng em út đã mất từ lúc tám tháng. Thật bất ngờ cho chúng tôi.
Quay trở lại mẹ tôi, cô Phương nói: “Con thích tên là Bùi Duy Thắng như các anh con là Bùi Duy Tâm, Bùi Duy Tuấn. Sao Mợ lại đặt tên con là Bùi Tất Thắng?”.
Mẹ tôi luống cuống: “Tại bố con đấy! ”. (Hồi đó cả nhà trách bố tôi vì đặt tên thằng út là Tất Thắng. Tất còn có nghĩa là hết, tức là chết. Nên nó mới mất sớm. Nhân tiện tôi nói thêm là việc đặt tên rất quan trọng, còn quan trọng như thế nào thì tôi không biết. Nhưng tôi có biết ông Đỗ Trí ở Sơn Tây có tài chỉ cần đọc tên là ông biết con người ấy như thế nào, như xem chỉ tay hay số tử vi vậy.)
Vong em tôi nói tiếp qua cô Phương: “Thôi, Mợ đã khắc tên con trên bia mộ rồi!”.
Đúng thế. Tên em tôi đã được khắc trên bia mộ, nằm cạnh ông bà ngoại tôi trong nghĩa trang Bất Bạt.
Đến lượt bố tôi vào. Vong bố tôi qua thân xác cô Phương nắm tay mẹ tôi, rồi nói: “Hơn mười năm rồi mới gặp lại bà. Tôi nhớ bà lắm…”. Mẹ tôi khóc nức nở. Chúng tôi cũng khóc. Bố tôi bỗng trách đùa mẹ tôi: “Bà diện lắm! Mới đi may áo đỏ…”. Trời ơi! Sao bố tôi biết nhanh thế? Trong gia đình tôi đã có ai biết chuyện may áo đỏ của mẹ tôi đâu! Tôi mới về Hà Nội tối hôm trước thì sáng hôm sau trên đường đi Thanh Hoá ghé qua tiệm may, bỏ xấp vải nhung đỏ để may áo cho mẹ kịp mặc vào Lễ Đại Thọ. Mẹ tôi đương líu ríu chống chế thì bố tôi bồi thêm một câu đùa yêu tiếp: “Bà còn muốn tô son đánh phấn nữa!”.
Mẹ tôi rên rỉ: “Cái gì ông cũng biết! Đúng rồi! Tôi vừa xin con cháu Trinh Hương, con gái anh Minh, một chút son phấn để hôm Lễ Đại Thọ thoa một chút. Mặt mũi răn reo quá, sợ thằng con trai cả của ông nó ngượng với bạn bè”. (Chuyện này mẹ tôi giấu kín mọi người, trong khi anh em tôi không hay biết gì, thế mà bố tôi cũng biết!)”
Rồi cô Phương quay sang tôi: “Tâm ơi! Cậu buồn quá vì chuyện con Hà nhà con. Nó lôi thôi với chồng nó thì chỉ khổ cho ba đứa con thôi”. (Hà là con gái tôi. Chuyện của nó mới xảy ra trước khi tôi về Hà Nội. Vợ chồng tôi nghe phong phanh, nhưng chưa có dịp trao đổi với nhau. Thế mà mọi chuyện người Âm đều biết, không giấu giếm được!)
Một lúc sau thì ông nội tôi về. Qua miệng cô Phương: “Tao là Bùi Văn Khanh, ông nội đây. Cả bà nội Nguyễn Thị Ngọt cũng về đây!”. Tôi vội thưa: “Thưa Ông, con nghe anh Đại con cô Hai nói tên Ông là Khánh, nhưng lâu ngày trên giấy khai sinh của Bố con mất dần dấu sắc, nên đọc là Khanh” (cô Hai là chị ruột bố tôi.)
Ông nội tôi gắt lên: “Tên tao là Khanh, chứ không phải là Khánh”.
Rồi quay sang mắng mẹ tôi: “Chị về làm dâu nhà tôi mà không đoái hoài mồ mả tổ tiên nhà chồng. Từ ngày cưới chị, chị chỉ về quê nội có một lần!”.
Mẹ tôi sợ hãi chống chế: “Gia đình con ở Hà Nội, Hải Phòng. Quê nội ở mãi Bái Đô, Lam Kinh – Thanh Hoá, nên đi lại khó khăn. Và, con sinh con đẻ cái đều đều ba năm hai đứa nên không về thăm quê được. Con xin nhận tội với ông bà”.
Cứ như thế trong 90 phút vui buồn, khóc lóc…
Hai anh em tôi và mẹ hớn hở ra về. Có lẽ vì cao hứng nên chúng tôi ghé thăm nhà thơ Hữu Loan, người bạn cũ ở Thanh Hoá. Đáng nhẽ về thẳng Hà Nội, nhưng chắc còn luyến tiếc những giờ phút quý báu xúc động buổi sáng đó nên chúng tôi quay trở ngược lại cầu Hàm Rồng để chụp ảnh với cô Phương. Kỳ này mẹ tôi không phản đối nữa mà còn hăm hở muốn gặp cô Phương.
Cô Phương vui vẻ cho biết thêm: “Cụ ông lại vừa về cho biết đã đăng ký chỗ dạy học cho bà rồi”.
Lại thêm một ngạc nhiên: Mẹ tôi vốn là một giáo viên hồi hưu. Ngày xưa, mẹ tôi là người đàn bà Tây học. Khi lấy chồng, sinh con thì ở nhà. Khi các con khôn lớn thì bà mới đi dạy lại vì sự khuyến khích của bố tôi. Thôi, không còn nghi ngờ gì nữa. Đúng là vong linh của bố tôi rồi! Lúc nào bố tôi cũng muốn mẹ tôi sử dụng cái tri thức của mình.
Ngày hôm đó là ngày trọng đại của đời tôi. Tôi thấy cụ thể sự hiện hữu của Linh hồn và cõi âm. Dù cho sau này cô Phương có nói bậy gì đi nữa, các cô gọi hồn khác, các nhà ngoại cảm khác đôi khi có nói bậy vì mưu sinh thì kết quả của ngày hôm đó vẫn không thể chối cãi được, nếu không nói là được tuyệt đối chấp nhận.
Khác nào như ta cố gắng gọi điện thoại cho người thân, đường dây rất khó khăn, rất xấu, nhưng chỉ một lần thôi ta nghe rõ tiếng người thân trò chuyện với ta về những chuyện gia đình mà người ngoài không thể biết được, thì cũng khá đủ cho ta biết rằng người thân của ta vẫn tồn tại. Tuy ta không nhìn thấy được vì giới hạn của ngũ quan, nhưng người thân quá cố của ta vẫn tồn tại với các ký ức, với các kỷ niệm dưới một dạng nào đó mà ta không biết, ta tạm gọi là “Linh hồn”, trong một thế giới nào đó mà ta cũng không biết, tạm gọi là “cõi âm” (để phân biệt với cõi Dương mà ta đang sống) hay theo kiểu Tây Phương gọi là “Cuộc đời sau khi chết” (“Life after death”).
Sau này mỗi lần về thăm quê hương, tôi đều đưa mẹ tới gặp cô Phương. Lần sau cùng mẹ tôi gặp cô ấy là cuối năm 2005. Khi đó mẹ tôi vẫn còn khoẻ mạnh, nhanh nhẹn. Trước khi ra về, cô Phương nói nhỏ với tôi: “Cụ ông nhớ bà lắm. Cụ ông sắp đưa bà về rồi. Một cách bình yên”. Ít lâu sau, mẹ tôi mất rất nhanh.
Sau này tôi có gặp nhiều nhà ngoại cảm khác ở Việt Nam, họ cũng có khả năng như cô Phương – cô Bằng, cô Thao, cô Mến trên đường từ Hà Nội qua Hải Dương đến Hải Phòng.
Tôi cũng đã gặp các nhà ngoại cảm tìm mộ như Cậu Liên, anh Nguyễn Khắc Bảy, cô Phan Thị Bích Hằng…
Tôi cũng đã gặp các nhà khoa học nghiên cứu về tâm linh như TS Nguyễn Chu Phác, GS Ngô Đạt Tam, GS Phi Phi, TS Ngô Kiều Oanh… làm việc ở các cơ quan khác nhau. Tôi đã được đọc câu kết luận của một tài liệu ở Việt Nam (không phổ biến công khai) như sau: “Thế giới tâm linh là có thật. Đó là một thực tế khách quan cần được các nhà khoa học nghiên cứu nghiêm túc. Chúng ta hãy bình tĩnh, khách quan lắng nghe những lời nhắn nhủ từ thế giới tâm linh để có cuộc sống nhân ái hơn, lương thiện hơn“.
Bùi Duy Tâm
Nguyên Viện trưởng Viện Đại học Y khoa Huế trước 1975
Đêm bảy ... ngày ba
Đêm 7, ngày 3, vào ra...không kể !!!
Mời học-thuộc-lòng và ứng-dụng .
Lang-băm
MƯỜI NGUYÊN TẮC THỌ THÊM NHIỀU TUỔI
Xin Quý vị chỉ cần nhớ :
* Ðêm Bảy : ngủ trên 7 giờ trong một đêm
* Ngày Ba : một ngày ăn ba bữa hay nhiều hơn.
* Vô ra không tính : mỗi lần đi ra hoặc đi vô, nhớ uống nhiều nước.
1. Câu châm ngôn thứ nhất:
“Trong thiên hạ, không có chuyện làm biếng mà có thể có một thân thể khỏe mạnh.”
2. Câu châm ngôn thứ hai:
-Ði với những việc không vui vẻ của dĩ vãng và nghịch cảnh, không thấy khó chịu.
-Ðối với những ngày sắp tới không có ước vọng quá cao, nhưng luôn cầu bình an hạnh phúc.
Ba DƯỠNG
1. Bảo dưỡng.
2. Dinhdưỡng.
3. Tu dưỡng.
Bốn QUÊN
1. Quên tuổi tác.
2. Quên tiền tài.
3. Quên con cái.
4. Quên buồn phiền.
Năm PHÚC
1. Có thân thể mạnh khỏe, gọi làphúc.
2. Có vui thú đọc sách, gọi là phúc.
3. Có bạn bè tri kỷ, gọi là phúc.
4. Có người nhớ đến anh, gọi là phúc.
5. Làm những việc mà mình thích làm, gọi là phúc.
Sáu VUI
1. Một vui là hưu nhưng không nghĩ.
2. Hai vui là con cái độc lập.
3. Ba vui là vô dục tắc cương.
4. Bốn vui là vui vẻ vấn tâm mà không xấu hổ..
5. Năm vui là có nhiều bạn hữu.
6. Sáu vui là tâm tình không già.
Bẩy SUNG SƯỚNG
1. Biết đủ thường sung sướng.
2. Biết giải trí khi nhàn rỗi.
3. Biết đắc chí tìm niềm vui.
4. Khi cấp thời biết tìm niềm vui.
5. Biết dùng người làm vui.
6. Biết vui khi hành thiện.
7. Bình an là vui nhất.
Tám CHÚT XÍU
1. Miệng ngọt ngào thêm một chút nữa.
2. Ðầu óc hoạt động thêm một chút nữa.
3. Nóng giận ít thêm một chút nữa.
4. Ðộ lượng nhiều hơn một chútnữa.
5. Lòng rộng rãi thêm một chút nữa.
6. Làm việc nhiều thêm một chút nữa.
7. Nói năng nhẹ nhàng thêm chút xíu nữa.
8. Mĩm cười nhiều thêm chút nữa.
Chín THƯỜNG
1. Răng thường ngậm.
2. Nước miếng thường nuốt.
3. Mũi thường vê.
4. Mắt thường động.
5. Mặt thường lau.
6. Chân thường xoa (bóp).
7. Bụng thường xoay.
8. Chi thường vươn.
9. Hậu môn thường co bóp.
MƯỜINGUYÊN TẮC KHỎE MẠNH
1. Ít thịt, nhiều rau.
2. Ít mặn, nhiều chua.
3. Ít đường, nhiều trái cây.
4. Ít ăn, nhai nhiều.
5.Ít áo, tắm nhiều.
6. Ít nói, làm nhiều.
7. Ít muốn, bố thí nhiều.
8. Ít ưu tư, ngủ nhiều hơn.
9. Ít đi xe, đi bộ nhiều.
10. Ít nóng giận, cười nhiều hơn.
Lưu ý 10 điều trên nếu thấy quá nhiều và khó nhớ; Xin Quý vị chỉ cần nhớ :* Ðêm Bảy : ngủ trên 7 giờ trong một đêm* Ngày Ba : một ngày ăn ba bữa hay nhiều hơn.* Vô ra không tính : mỗi lần đi ra hoặc đi vô, nhớ uống nhiều nước.
Mời học-thuộc-lòng và ứng-dụng .
Lang-băm
MƯỜI NGUYÊN TẮC THỌ THÊM NHIỀU TUỔI
Xin Quý vị chỉ cần nhớ :
* Ðêm Bảy : ngủ trên 7 giờ trong một đêm
* Ngày Ba : một ngày ăn ba bữa hay nhiều hơn.
* Vô ra không tính : mỗi lần đi ra hoặc đi vô, nhớ uống nhiều nước.
1. Câu châm ngôn thứ nhất:
“Trong thiên hạ, không có chuyện làm biếng mà có thể có một thân thể khỏe mạnh.”
2. Câu châm ngôn thứ hai:
-Ði với những việc không vui vẻ của dĩ vãng và nghịch cảnh, không thấy khó chịu.
-Ðối với những ngày sắp tới không có ước vọng quá cao, nhưng luôn cầu bình an hạnh phúc.
Ba DƯỠNG
1. Bảo dưỡng.
2. Dinhdưỡng.
3. Tu dưỡng.
Bốn QUÊN
1. Quên tuổi tác.
2. Quên tiền tài.
3. Quên con cái.
4. Quên buồn phiền.
Năm PHÚC
1. Có thân thể mạnh khỏe, gọi làphúc.
2. Có vui thú đọc sách, gọi là phúc.
3. Có bạn bè tri kỷ, gọi là phúc.
4. Có người nhớ đến anh, gọi là phúc.
5. Làm những việc mà mình thích làm, gọi là phúc.
Sáu VUI
1. Một vui là hưu nhưng không nghĩ.
2. Hai vui là con cái độc lập.
3. Ba vui là vô dục tắc cương.
4. Bốn vui là vui vẻ vấn tâm mà không xấu hổ..
5. Năm vui là có nhiều bạn hữu.
6. Sáu vui là tâm tình không già.
Bẩy SUNG SƯỚNG
1. Biết đủ thường sung sướng.
2. Biết giải trí khi nhàn rỗi.
3. Biết đắc chí tìm niềm vui.
4. Khi cấp thời biết tìm niềm vui.
5. Biết dùng người làm vui.
6. Biết vui khi hành thiện.
7. Bình an là vui nhất.
Tám CHÚT XÍU
1. Miệng ngọt ngào thêm một chút nữa.
2. Ðầu óc hoạt động thêm một chút nữa.
3. Nóng giận ít thêm một chút nữa.
4. Ðộ lượng nhiều hơn một chútnữa.
5. Lòng rộng rãi thêm một chút nữa.
6. Làm việc nhiều thêm một chút nữa.
7. Nói năng nhẹ nhàng thêm chút xíu nữa.
8. Mĩm cười nhiều thêm chút nữa.
Chín THƯỜNG
1. Răng thường ngậm.
2. Nước miếng thường nuốt.
3. Mũi thường vê.
4. Mắt thường động.
5. Mặt thường lau.
6. Chân thường xoa (bóp).
7. Bụng thường xoay.
8. Chi thường vươn.
9. Hậu môn thường co bóp.
MƯỜINGUYÊN TẮC KHỎE MẠNH
1. Ít thịt, nhiều rau.
2. Ít mặn, nhiều chua.
3. Ít đường, nhiều trái cây.
4. Ít ăn, nhai nhiều.
5.Ít áo, tắm nhiều.
6. Ít nói, làm nhiều.
7. Ít muốn, bố thí nhiều.
8. Ít ưu tư, ngủ nhiều hơn.
9. Ít đi xe, đi bộ nhiều.
10. Ít nóng giận, cười nhiều hơn.
Lưu ý 10 điều trên nếu thấy quá nhiều và khó nhớ; Xin Quý vị chỉ cần nhớ :* Ðêm Bảy : ngủ trên 7 giờ trong một đêm* Ngày Ba : một ngày ăn ba bữa hay nhiều hơn.* Vô ra không tính : mỗi lần đi ra hoặc đi vô, nhớ uống nhiều nước.
Nằm Mơ Thấy Gì ?
Nằm Mơ Thấy Gì ?, Mình ngủ hay mơ lung tung lắm tính day cảm thấy rất mệt mỏi, e 2k1 từ lúc cấp 2 đến h ngày nào cũng mơ ngủ trưa cũng mơ nhiều khi ngủ gật cũng mơ thì có sao ko nhỉ.
Sư Phụ Của Võ Nằm Yên - Khầy Năm
Khầy Năm - sư phụ của Võ Nằm Yên, Khi thân xác ông hết duyên ông can noi bệnh đau kg ông cũng có căn tu mà lot vào tưởng nên sai đường tôi hỏi ông tại sao mình sinh ra, như lai thần chưởng 😁😁😁😁, Chán thầy quá bớt bớt lại đi thầy, thích làm phép 😅😅😅
Nhìn Thấu Là Trí Huệ, Buông Được Là Công Phu . Khai Thị 9- 3 -2019
Nhìn Thấu Là Trí Huệ, Buông Được Là Công Phu . Khai Thị 9- 3 -2019,Tại sao tôi luôn giảng hết mình như vậy ? Tôi biết có người trên ti vi, có người trên mạng, trong số 10 ngàn người có 1 người là được rồi, tôi không phí công rồi.
David A. Stewart - Lily Was Here ft. Candy Dulfer
Music video by David A. Stewart performing Lily Was Here. (C) 1989 & 2015 Sony Music Entertainment UK Limited
Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú 2014 (Lần 4)- Phẩm 9
A Mi Đà Phật. Sanh Tử Chuyện Lớn.Phải Nên Làm Trước, .Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú 2014 (Lần 4)- Phẩm 9- Hoà thượng Thích Tịnh Không giảng, 🎉
Hoa Đẹp Hôm Nay !!!
Hoa Đẹp Hôm Nay !!! 😁🤣😂.!🥀🖤, !🥀 Hoa Đẹp Hôm Nay !!! 🖤.Hoa Đẹp Hôm Nay !!! 🥀 Hoa Đẹp Hôm Nay !!!,
Trường Vũ - Từ Lúc Em Đi | Anh Bằng | ASIA 25
❤Ca khúc này mình đã nghe khá nhiều, hôm nay (12/11/2023)nghe lại để tưởng nhớ 8 năm ngày mất của cố ns Anh Bằng. Bài hát được sang tác năm 1999, được trích từ chương trình ASIA 25 cùng năm 1999. 🎉
VÔ THƯỜNG SẮC THÂN
📌 VÔ THƯỜNG SẮC THÂN
Thân mộng huyễn, mỹ miều bề mặt,
Nội u hoài, xương thịt dần hao.
Sắc tươi kia, nào phải trường tồn, Tựa sương khói, phút chốc tan mau.
Thời gian đến, phai màu xuân thắm,
Thân tàn héo, như lá úa khô.
Sinh tử xoay, bể dâu vần vũ,
Cõi nhân gian, có gì bền đâu.
Quả bầu héo, thu vàng lặng lẽ,
Thân cũng tàn, xương trắng rêu xanh.
Cảnh phù sinh, có chi luyến ái,
Ngộ vô thường, tâm thức an lành. Tứ đại hợp, thân này vay mượn,
Xương cốt kia, thành quách tạm xây.
Chớ chấp ngã, đắm mê huyễn mộng,
Đạo nhiệm màu thoát khổ trần ai.
Minh Quân st
💐💐💐💐 💐💐💐
Thân mộng huyễn, mỹ miều bề mặt,
Nội u hoài, xương thịt dần hao.
Sắc tươi kia, nào phải trường tồn, Tựa sương khói, phút chốc tan mau.
Thời gian đến, phai màu xuân thắm,
Thân tàn héo, như lá úa khô.
Sinh tử xoay, bể dâu vần vũ,
Cõi nhân gian, có gì bền đâu.
Quả bầu héo, thu vàng lặng lẽ,
Thân cũng tàn, xương trắng rêu xanh.
Cảnh phù sinh, có chi luyến ái,
Ngộ vô thường, tâm thức an lành. Tứ đại hợp, thân này vay mượn,
Xương cốt kia, thành quách tạm xây.
Chớ chấp ngã, đắm mê huyễn mộng,
Đạo nhiệm màu thoát khổ trần ai.
Minh Quân st
💐💐💐💐 💐💐💐
Subscribe to:
Comments (Atom)







